Chiều nay (31/10/2013) trường ta đã tổ chức cho các bạn trong đội chữ thập đỏ của các lớp tham dự buổi tập huấn sơ cấp cứu
Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013
TẬP HUẤN SƠ CẤP CỨU BAN ĐẦU
RÈN KỸ NĂNG SƠ CẤP CỨU CHO HỌC SINH
Chiều nay (31/10/2013) trường ta đã tổ chức cho các bạn trong đội chữ thập đỏ của các lớp tham dự buổi tập huấn sơ cấp cứu
Chiều nay (31/10/2013) trường ta đã tổ chức cho các bạn trong đội chữ thập đỏ của các lớp tham dự buổi tập huấn sơ cấp cứu
Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013
BÀI VĂNDỰ THI SÁNG TÁC SỐ 2
KHỞI ĐẦU ĐÁNG NHỚ CỦA CÔ
Đến
bây giờ, khi đã vào năm học được hơn hai tháng, cô LÝ vẫn không hiểu sao mình
lại được giao chủ nhiệm lớp 9A. Cô mới vào nghề, kinh nghiệm còn non yếu, đã
vậy tính cô lại hiền, chẳng nghiêm khắc một tí nào. Mọi giáo viên trong trường
đều nghĩ làm chủ nhiệm lớp 9, đặc biệt là lớp mà thành phần cá biệt nhiều hơn
so với các lớp cùng khối như 9A, là quá sức cô. Mọi người nghĩ vậy, cô Lý cũng
nghĩ vậy, nhưng cô vẫn cố gắng và luôn tìm cách quản lý cái lớp gồm 40 học sinh
mà nhiều trong số đó là các học sinh bị giáo viên bộ môn chú ý, hay có tên
trong sổ đầu bài kèm theo những lời phê thẳng thắn của thầy cô. Qua hơn hai
tháng học, nhìn vào sổ đầu bài lớp 9A, ai cũng dễ nhận ra ba cái tên quậy phá
nổi bật là Mỹ, Sơn và Hoàng. Đây là ba tên “trùm” nghịch phá của lớp, rõ ràng
chỉ cần trị được cả ba thì lớp học sẽ tốt hơn rất nhiều. Nhưng nói dễ làm khó,
ba đứa ấy rất khó bảo, lại là học sinh trung bình nhiều năm liền không có sự
tiến bộ, liệu có thầy cô hay ai đó khuyên bảo mà tụi nó nghe chứ? Thật là vấn
đề đau đầu!
Cách
đó mấy hôm, vào giờ Địa, Mỹ đã mất trật tự trong lớp. Bị thầy K dạy Địa nhắc
nhở, nó còn vô lễ với thầy. Vốn tính nóng, thầy bỏ dạy giờ đó và sau đó thầy đã
gặp cô Lý để nhận xét rất nặng nề về lớp. Cuối buổi hôm đó, cô về lớp và nói
chuyện với cả lớp rất lâu. Cô nói rằng thầy nhận xét lớp là nhận xét cả cô nữa,
cô bảo các em nên biết tôn trọng mình và những người xung quanh, đừng để bị ai
đó đánh giá, coi thường tư cách của mình, rồi vạ lây cả những người khác. Nói
xong cô bật khóc. Bốn mươi ánh mắt sững sờ. Mỹ chắc cũng không muốn sự việc đi
xa đến thế này, nhưng không ngờ, nó quay qua Hoàng: “Đúng là cô giáo dạy Văn,
gì mà ủy mị quá đúng không mày? Tao chắc là do thầy K nói nặng nên cô bực chứ
không phải vì lo cho hạnh kiểm cuối năm của tao đâu!”. Hoàng không nói gì, nó
chỉ nhún vai. Chuyện không hay đó rồi cũng qua. Thầy K vẫn dạy lớp nhưng có vẻ
thầy đã bớt khó tính hơn và có chút gần gũi, thân thiện hơn trước. Thật là điều
tốt!
Tháng
11 đến, nhà trường phát động các lớp thi đua giành điểm 10 tặng thầy cô. Cô Lý
nhắc đi nhắc lại với lớp phải chăm lo học để đạt điểm tốt, chứ không nhất thiết
phải điểm 10, để ba mẹ và thầy cô vui lòng. Học với nhau được bốn tháng rồi,
lớp quý cô lắm. Lời cô nói ra nhẹ nhàng, không phải ra lệnh nhưng tụi nó làm
theo răm rắp. Điểm số của lớp tháng ấy khá tốt, chỉ trừ ba cái tên quen thuộc
là Mỹ, Hoàng và Sơn luôn có điểm đứng lẹt đẹt. Cô rất lo. Ba đứa ấy đến lớp
không làm bài tập, dò bài miệng không thuộc lấy một chữ, không biết nói thế nào
tụi nó mới chịu nghe. Chính vì áp lực ấy mà trong tháng 11, có một tuần cô Lý
bị ốm phải ở nhà, không đi dạy được. Cả lớp hẹn nhau đến thăm cô, chỉ có Mỹ,
Sơn, Hoàng là không đi. Cả ba góp tiền nhau được 50000đ đưa cho lớp trưởng mua
sữa và cam cho cô. Chắc chúng nó biết nguyên nhân khiến cô bệnh là vì ba tụi nó
nên mới không dám cùng lớp đi thăm cô. Ba đứa ấy quả thực đã rất biết nghĩ chứ
không hề vô tâm, cũng là một điều nên mừng.
Cuối
tháng 11 là thời điểm cả bốn khối lớp bắt đầu kiểm tra học kỳ 1. Trong khi các
học sinh đang ráo riết ôn tập để làm bài thi thật tốt thì cô Lý để ý thấy Mỹ,
Hoàng, Sơn chẳng lo học bài gì cả, lại hay nghỉ học, dò bài câu nào cũng nói là
chưa kịp học. Cô lo lắm, kiểu này thì ba đứa sẽ làm bài ra sao đây, kết quả
chắc chắn sẽ rất thấp. Sau khi hỏi lớp địa chỉ nhà của cả ba đứa ấy, cô quyết
định đến thăm nhà ba em xem sao. Chiều ấy, nhà đầu tiên cô ghé thăm là nhà
Hoàng. Thật bất ngờ, tại đây cô còn thấy cả Mỹ và Sơn nữa. Trong khi Hoàng đang
lúi húi nhóm bếp nấu ăn thì Sơn loay hoay cho gà ăn, Mỹ quét nhà. Cô Lý gọi to:
“Hoàng, Sơn, Mỹ ơi, cô đến đây!”. Nghe giọng nói quen thuộc, Ba cái đầu cùng
quay lại. Chúng nó rất ngạc nhiên khi thấy cô đến, rồi cả ba cùng chạy lại chào
cô. Sau khi hỏi chuyện, cô biết được rằng mẹ Hoàng vừa ốm nặng phải nhập viện
điều trị, ba Hoàng là thợ hồ, công việc vất vả nên bác ấy ít khi ở nhà. Vì vậy,
Hoàng phải thường xuyên nghỉ học, ở nhà lo nấu ăn mang cho mẹ và lo ăn cho đàn
gà. Mỹ và Sơn là bạn thân của Hoàng nên cả hai hay đến nhà để giúp đỡ bạn mình.
Cô Lý nói với cả ba:
-
Lẽ ra chuyện này các em nên nói với cô và lớp để các bạn và cô cùng giúp đỡ chứ
sao lại nghỉ học như vậy? Từ nay các em hãy đi học đều đặn và ôn bài thật kĩ để
còn kiểm tra học kỳ. Cô và lớp sẽ tranh thủ đến đây để phụ giúp các em, cô cũng
sẽ nói lớp góp tiền lo thuốc men cho mẹ của Hoàng. Cả ba phải hứa với cô là sẽ
lo học tập, nhớ chưa?
Hoàng
gãi đầu:
-
Em cảm ơn cô!
Mỹ
lên tiếng:
-
Lâu nay chúng em đã làm cô buồn và lo lắng, chúng em thật có lỗi với cô.
Sơn
khụt khịt mũi:
-
Chúng em tưởng cô không quan tâm đến các học sinh cá biệt như chúng em. Giờ em
mới biết rằng cô luôn lo cho chúng em, chúng em đã suy nghĩ chưa chín chắn,
mong cô tha lỗi.
Cô
Lý cười hiền:
-
Ai nói cô bỏ mặc các em chứ! Cô đi dạy mới được ba năm và năm này là lần đầu cô
được phân công làm chủ nhiệm. Mong muốn của cô là sau này về hưu, khi nhớ về
năm đầu làm chủ nhiệm, đó sẽ là một khởi đầu đáng nhớ. Các em đừng làm cô thất
vọng nhé!
Cả
ba đồng thanh:
-
Vâng ạ!
Kỳ
thi học kỳ 1 đó, Hoàng, Mỹ, Sơn đều có kết quả tốt, hầu hết các môn đều đạt điểm
trung bình, nhiều môn còn đạt cả điểm 6, 7. Khỏi nói cô Lý vui mừng thế nào. Cô
thầm nghĩ, vẫn còn một học kỳ nữa cơ mà, nhưng chắc chắn cô sẽ có được khởi đầu
đáng nhớ đúng như cô mong đợi, là khởi đầu hoàn hảo được chép vào ký ức mãi
mãi.
Nguyễn Thị Quý Trân
Lớp 9/4
Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013
BÀI THƠ DỰ THI SÁNG TÁC SỐ1 CỦA LỚP 9/4
BÀI THƠ DỰ THI SÁNG TÁC SỐ 1 - LỚP 9/4
KỈ NIỆM
Ôi mái trường mến thương
Bao năm liền gắn bó
Tôi cùng bạn ở đó
Trao nhau nhiều kỉ niệm
***
Lúc vui hay lúc buồn
Tôi cùng bạn sẻ chia
Chia cho nhau một nửa
Ai cũng đều thấy vui
***
Lặng nhớ về kí ức
Những buổi học năm xưa
Nuối tiếc sao thời gian
Trôi đi không trở lại
***
Chưa kịp nói yêu thương
Đã phải xa nhau rồi
Giờ chỉ còn mình tôi
Như cây đang lẻ bóng
***
Giữa dòng thời gian trôi
Chúng ta nhớ về nhau
Nhớ về thầy cô giáo
Nhớ về những kỉ niệm
***
Hãy giữ trong kí ức
Của mỗi người chúng ta
Ta hứa với nhau rằng
“Sẽ nhớ mãi! Nhớ mãi!”
***
Kỉ niệm vẫn còn đó
Còn trong mỗi trái tim
Con khao khát đi tìm
Làm hành trang cuộc sống./.
Nguyễn Thị Minh Quỳnh
Lớp 9/4
Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013
GIỜ CHÀO CỜ
GIỜ CHÀO CỜ SÁNG NAY
* Giờ chào cờ sáng nay lớp
mình lại thêm một tin vui nữa các bạn nhỉ!
Thầy Đông Phó Hiệu trưởng
thông báo: Tin mừng một học sinh lớp 9/4 đã vào được vòng ghi hình về Chương trình CHINH PHỤC VIỆT NAM'S BRAINIEST KID 2013 .Biết ai
không - bạn NGUYỄN DƯƠNG ĐỨC ANH đó.
Thật vinh dự cho lớp ta,
trường ta các bạn nhỉ. Lớp mình còn một
bạn nữa là bạn BẢO TRÂN hãy cố gắng lên nhé! Còn nhiều vòng nữa, bạn vẫn còn cơ hội - Cố gắng lên nhé!!!
* Kết quả cuộc vận động Ủng hộ NẠN NHÂN CHẤT ĐỘC DA CAM - NAM TRÀ MY lớp 9/4 đã tổng kết được 1.884.000 đ (Một triệu tám trăm tám mươi tư ngàn đồng). Điều đó cho thấy được tầm lòng nhân ái của các bạn chúng ta rất tốt.
Tổng kết đợt vận động Ủng hộ nạn nhân chất độc da cam:
+ Riêng khối 9 được: 8.931.000 đ
+ Toàn trường được : 32.509.000 đ
Thật con số không nhỏ phải không các bạn, điều đó cho thấy được tấm lòng nhân dạo của mỗi học sinh chúng ta rất tốt
* Kết quả cuộc vận động Ủng hộ NẠN NHÂN CHẤT ĐỘC DA CAM - NAM TRÀ MY lớp 9/4 đã tổng kết được 1.884.000 đ (Một triệu tám trăm tám mươi tư ngàn đồng). Điều đó cho thấy được tầm lòng nhân ái của các bạn chúng ta rất tốt.
Tổng kết đợt vận động Ủng hộ nạn nhân chất độc da cam:
+ Riêng khối 9 được: 8.931.000 đ
+ Toàn trường được : 32.509.000 đ
Thật con số không nhỏ phải không các bạn, điều đó cho thấy được tấm lòng nhân dạo của mỗi học sinh chúng ta rất tốt
CÔNG CƯỜNG
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)

